Về Chuyến Đi Của Thiền Sư Thích Nhất Hạnh

 

                                                                   Tâm Thành

 

Tôi là một phật tử rất ngưỡng mộ Thầy Thích Nhất Hạnh từ những năm 60 khi c̣n là sinh viên.  Hồi đó, tôi là một độc giả trung thành của tạp chí Giữ Thơm Quê Mẹ và nhà xuất bản Lá Bối.  Khi qua định cư tại Canada, cuốn Đường Xưa Mây Trắng là tác phẩm có ảnh hưởng rất lớn đối với đời sống tâm linh của tôi. 

 

Trong khoảng thời gian gần đây, khi nghe Thầy quyết định về Việt Nam, tôi có nhiều băn khoăn, nhưng v́ kính trọng Thầy và nghĩ rằng ḿnh là người trần mắt thịt không thể nào hiểu hết những hành động của các vị Bồ Tát, cho nên tôi chỉ dám trao đổi những ư nghĩ của ḿnh với những người bạn đồng tu thân cận. Cuối cùng vào ngày 23 tháng 12 năm 2004, tôi nghĩ rằng dù sao cũng nên tŕnh bày hết tâm tư của ḿnh với Thầy nên tôi đă gởi e-mail cho Thầy.  Tôi biết rằng thư của tôi cũng khó mà tới tay Thầy được, v́ chung quanh Thầy c̣n có bao nhiêu vị đệ tử xuất gia và tại gia.  Tuy nhiên tôi nghĩ đó là việc của Thầy, phần tôi là viết và gởi đến Thầy v́ tôi không muốn nói sau khi việc đă rồi.

 

Trước đây, tôi chỉ trao đổi những suy nghĩ của ḿnh với vài người bạn đồng tu, c̣n bức thư gởi đến Thầy th́ không gởi cho bất cứ ai ngoài hai địa chỉ webmaster@langmai.org và UH. Office@plumvillage.org (v́ thư gởi cho webmaster@langmai.org ngày 23 tháng 12 năm 2004 bị trả lại).  Nhưng nay, sau khi đọc các thông báo Làng Mai, bài phát biểu của Sư Cô Chân Không, tôi thấy không thể không phát biểu ư kiến của ḿnh một cách công khai.

 

Trước hết, ta hăy xét xem bối cảnh và thời điểm mà Thầy về Việt Nam như thế nào.  Đó là thời điểm sau khi nhà cầm quyền Hà Nội đưa ra quyết nghị về tôn giáo và Quốc Hội Mỹ lên án và liệt Việt Nam vào danh sách các nước cần đặc biệt quan tâm (CPC). Cũng trong thời gian này, nhà cầm quyền Hà Nội một mặt từ chối cấp chiếu khán cho Dân Biểu Liên Bang Mỹ, bà Loretta Sanchez, một mặt phái bà Tôn Nữ Thị Ninh sang Mỹ để giải độc.  Về mặt thực tế, gần đây nhất, nhà cầm quyền Hà Nội đă huy động một lực lượng công an và xe cơ giới đông đảo chưa từng có để ngăn chận Hoà Thượng Thích Quảng Độ ra thăm Hoà Thượng Thích Huyền Quang bị bệnh nặng, và họ kết tội Mục Sư Nguyễn Hồng Quang một cách ngang ngược, bất chấp dư luận trong và ngoài nước.

 

Ngoài ra, chúng ta cũng không nên quên rằng chính quyền Hà Nội và Bộ Chính Trị đảng Cọng Sản Việt Nam đang bối rối v́ vụ Án Siêu Nghiêm Trọng với những bức thư tố cáo của Đại Tướng Vơ Nguyên Giáp và Thượng Tướng Nguyễn Nam Khánh.

 

V́ vậy cho nên chuyến đi rầm rộ của Thiền Sư Thích Nhất Hạnh với tăng đoàn gần 200 người trong lúc này cùng với lời phát biểu của Thầy về « những cố gắng cởi mở của chính quyền Hà Nội » (*) chỉ tạo thêm cớ để cho nhà cầm quyền Hà Nội tiếp tục  lừa bịp dư luận thế giới về chính sách đàn áp tôn giáo của họ, và đồng thời tạo điều kiện cho nhà cầm quyền Việt Nam đàn áp không những các vị lănh đạo Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất mà cả các vị lănh đạo các tôn giáo khác cũng như các nhà hoạt động dân chủ tại Việt Nam. 

 

Trong bài báo đăng trên trang web The Buddhist Channel, Sư Cô Chân Không, « người đệ tử trung thành từ 1960 » và là phát ngôn nhân chính thức của Làng Mai đă phát biểu :  « Chúng tôi đặt hoà b́nh vào con tim của dân chúng - chúng tôi không có tham vọng nắm quyền » và « Những lá cờ của chế độ trước đă được giấu ở bên sau vài ngôi chùa của những Giáo Hội đó.  Chúng tôi không có những tham vọng chính trị ».  Khi tuyên bố như vậy, không biết Sư Cô Chân Không có thật sự thấy những sự việc đó hay không, hay chỉ nghe những người khác nói và Sư Cô Chân Không có thể nói cho mọi người biết đó là những chùa nào không?  Đó là chưa kể, ở tất cả những xứ sở trên thế giới từ xưa đến nay nằm dưới sự cai trị của các đảng Cọng sản, từ Liên Xô đến Trung Cọng, từ Đông Đức cho đến Việt Nam, chuyện «gắp lửa bỏ tay người» không phải là thủ đoạn hiếm gặp.

 

Trong bài báo nói trên, Sư Cô Chân Không đă lập lại hai lần:  «Chúng tôi không có tham vọng chính trị.»  Tôi tin điều đó.  Và tôi cũng tin rằng Hoà Thượng Thích Huyền Quang, Hoà Thượng Thích Quảng Độ và những người lănh đạo trong và ngoài nước của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất cũng không có tham vọng chính trị.  Không những thế, tôi c̣n tuyệt đối tin rằng Thầy Thích Nhất Hạnh cũng như các nhà lănh đạo Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất không bao giờ muốn dính đến chính trị.  Tôi tin như vậy bởi v́ bản thân tôi, khi c̣n ở Việt Nam đă từng là một người hăng say trong các hoạt động chính trị, nhưng từ khi qua Canada cho đến nay, hơn mười lăm năm nay, nhất là khi hiểu được Phật pháp, tôi chưa bao giờ tham gia vào một tổ chức chính trị nào cả, chưa bao giờ tham gia một cuộc biểu t́nh nào cả, chưa bao giờ viết một bài báo có nội dung chính trị cả!  Thế nhưng hôm nay tôi đang viết một bài có nội dung chính trị! 

 

Với những lời tuyên bố trên, rơ ràng Sư Cô Chân Không đă lên án các vị lănh đạo Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất là có tham vọng chính trị.  Điều này cũng có thể suy diễn là Sư Cô đă tán đồng việc nhà cầm quyền Hà Nội quản thúc các vị lănh đạo Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất.  Không biết Sư Cô có biết chăng, mặc dù tôi tin trong thâm tâm Sư Cô không có tham vọng chính trị, không muốn dính vào chính trị, nhưng tuyên bố của Sư Cô là lời tuyên bố có tính chất chính trị, và có tác động chính trị!  Tác động chính trị này tôi e rằng c̣n có ảnh hưởng hơn cả chuyến đi Mỹ vừa rồi của bà Tôn Nữ Thị Ninh, phó chủ tịch Quốc Hội Việt Nam.

 

Qua lời tuyên bố trên của Sư Cô Chân Không, tôi c̣n đọc được một điều nữa là Sư Cô cho rằng chỉ có Thiền Sư Thích Nhất Hạnh, và Sư Cô cùng tăng đoàn Làng Mai là hiểu được đúng và hành tŕ đúng giáo lư của đức Phật; c̣n tất cả các vị lănh đạo Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất như Hoà Thượng Thích Huyền Quang, Hoà Thượng Thích Quảng Độ, Hoà Thượng Thích Hộ Giác, Thượng Toạ Thích Tuệ Sỹ và nhiều vị xuất gia nữa, không ai hiểu đúng, không ai hành tŕ đúng giáo lư của Phật cả!  Những vị này là Thầy của hàng triệu, hàng triệu phật tử trong và ngoài nước.

 

Trở lại vài sự kiện trước đây, khi thiên tai xảy ra ở Việt Nam, khi các tu sĩ Phật Giáo như  Hoà Thượng Thích Quảng Độ, Ni Sư Thích Nữ Trí Hải, Thượng Toạ Thích Tuệ Sỹ v.v… đi cứu trợ nạn nhân th́ bị nhà cầm quyền gây khó khăn, bị xử án.  Những ai đă từng sống tại Việt Nam sau 1975, những ai đă từng tham gia các công cuộc cứu trợ sau 1975, đều biết rằng cho dù ḿnh chỉ làm công việc từ thiện, hoàn toàn không dính đến chính trị, không thuộc vào một tổ chức tôn giáo, nhưng không phải là không gặp khó khăn khi đi làm công tác cứu trợ.  Mọi người c̣n nhớ trong vụ lụt thế kỷ năm 1999, đă có nhiều Việt kiều phải bị nằm ở đồn công an mấy ngày chỉ v́ ỷ y rằng ḿnh chỉ làm công tác từ thiện!  Muốn hiểu những điều đó, ta hăy nghe lời giải thích của những cán bộ cao cấp của đảng Cọng Sản Việt Nam :

 

-  Không tham gia chính trị, không hoạt động chính trị cũng là những hành động chính trị!

 

Với nhận thức trên, ta hăy xem thông báo ngày 6 tháng 12 năm 2004 của Sư Cô Chân Không  trên trang web <http://www.plumvillage.org>:

 

December 6, 2004 by Sr. Chan Khong

 

“It is a great joy for us to announce that Thay will go back to Vietnam in the year 2005. Earlier this year, officials from the Vietnamese Embassy in the US came to Deer Park Monastery in California and officials from the Vietnamese Embassy in France came to Plum Village to practice in the retreats and to invite Thay to visit Vietnam. Thay's only requests are that he be able to teach a large audience there, as he does here in the West; and that twelve of his books be published before his return, to be used as text books for the teachings.» (Thật là một niềm vui lớn cho chúng tôi khi thông báo rằng Thầy sẽ trở lại Việt Nam vào năm 2005.  Đầu năm nay, cán bộ của toà đại sứ Việt Nam tại Mỹ đă đến tu viện Lộc Uyển ở California và cán bộ toà đại sứ Việt Nam tại Pháp đă đến Làng Mai để thực tập và mời Thầy đi thăm Việt Nam.  Những yêu cầu của Thầy là Thầy có thể dạy cho đông đảo cử tọa ở đó, cũng như Thầy làm ở phương Tây; và mười hai cuốn sách của Thầy phải được xuất bản trước khi Thầy trở về, những cuốn sách đó được sử dụng làm tài liệu giảng dạy)

 

Mọi người đều biết lời mời của toà đại sứ của bất cứ một nước nào cũng có ư đồ của họ, và điều này lại nhất thiết đúng với toà đại sứ Việt Nam.  Cần nhấn mạnh là người được mời là người đă bị từ chối visa nhập cảnh từ nhiều thập kỷ.  Hơn nữa, phía mời c̣n phải chấp thuận những điều kiện mà trước đây họ cho là tối kỵ:  sách của Thầy bị xem là quốc cấm!  Vậy th́ ư đồ của nhà cầm quyền Việt Nam trong việc mời Thầy về phải lớn hơn những tác hại đối với bộ máy cai trị, mà chính bởi sự lo sợ về ảnh hưởng đó mà họ đă không cho phép Thầy trở về, không cho phép lưu hành sách của Thầy.  Không cần phải lư luận dài ḍng như tôi đă làm, chỉ cần theo dỏi diển biến của những sự kiện gần đây cũng biết những ư đồ của đảng Cọng sản Việt Nam trong việc mời Thầy về lần này, và những âm mưu của họ trong thời gian tới.

 

Ngoài ra chúng ta cũng không nên thiếu cảnh giác về thủ đoạn “dương Đông kích Tây” mà đảng Cọng Sản Việt Nam là một bậc thầy.  Chuyến đi của Thiền Sư Thích Nhất Hạnh trong những ngày tới hiển nhiên sẽ là vấn đề thời sự nổi bật nhất tại Việt Nam và thu hút sự chú ư của mọi người, do đó người ta sẽ dễ quên đi những chuyện khác, quên đi những người tù lương tâm đang nằm trong các nhà tù hay xao lăng Vụ Án Siêu Nghiêm Trọng!

 

 

Khi gởi thư cho Thầy, tôi vẫn c̣n hy vọng Thầy sẽ làm một điều ǵ đó mà người trần mắt thịt như tôi không thể biết được, như thuyết phục nhà cầm quyền Việt Nam nới rộng tự do tôn giáo nói riêng, (và nếu có thể, tự do tư tưởng), nhưng khi đọc lời phát biểu của Sư Cô Chân Không, phát ngôn nhân chính thức của Làng Mai, tôi thấy hy vọng của tôi hầu như tan biến.

 

Tuy nhiên tôi lại có niềm tin khác:  Niềm tin rằng đồng bào trong nước và kiều bào ở nước ngoài, nhân dân và chính phủ các nước trên thế giới hiểu rằng tự do tôn giáo không phải chỉ là sự chấp thuận cho một vị lănh đạo tôn giáo, được thế giới biết đến như là một Celebrity, ở nước ngoài trở về thăm quê hương, thuyết giảng trong vài tháng rồi đi, trong khi nhiều vị lănh đạo của nhiều tôn giáo trọn đời ở trong nước vẫn c̣n bị cầm tù, vẫn c̣n bị quản thúc, và tín đồ vẫn c̣n bị ngăn cản, bị đe doạ, bị theo dỏi khi đi thăm những người lănh đạo tinh thần của ḿnh.

 

Tâm Thành

 

 

 

 

 

 



Trích phóng sự  “Thich Nhat Hahn heads home to Vietnam after 38 years in exile” Channel News Asia, Jan 12, 2005 trên trang web The Buddhist Channel.